Entry for June 27, 2007

Posted on 27 June, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Giờ này tuần sau là mình đã thi xong môn Toán, Đang thi môn Lý. Sợ thật. Chỉ còn một tuần nữa thôi. Mới ngày nào còn cả tháng… Thời gian đi cứ như tên bắn vậy… Không kịp cảm thấy gì nữa… Mong rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ…
Chúc mọi người tất cả ai cũng sẽ thành công.

Entry for June 18, 2007

Posted on 18 June, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Mới lập ra cái http://my.opera.com/hkvn (http://hkvn.info) để làm nơi lưu trữ.

Blog thì sẽ vẫn tiếp tục viết ở đây. Uh. http://360.yahoo.com/hkvn (http://blog.hkvn.info)

Entry for June 11, 2007

Posted on 11 June, 2007 by HKVN.
Categories: Diary.

Hic, mãi tận hôm nay mới nhận được phản hồi của Dân Trí Online. Hôm trước hỏi hộ Mai Trang (SĐ) một câu. Mình cứ tưởng là học không trả lời. …

Hỏi: Em là người dân tộc thiểu số, nhưng khi em nộp hồ sơ đăng kí dự tuyển đã quên mất giấy chứng nhận là con em dân tộc. Vậy em muốn hỏi bây giờ em muốn bổ sung thì có được không, nếu có thì phải làm như thế nào? (lovejet@gmail.com)

Việc bổ sung hồ sơ ĐKDT đối với trường hợp của em là bắt buộc nếu không hồ sơ của em sẽ bị liệt kê là khai man, khai sai…

Theo quy chế tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2007 thì em hoàn toàn được phép bổ sung hồ sơ ĐKDT.

Việc bổ sung hồ sơ ĐKDT diễn ra trong ngày làm thủ tục đăng kí dự thi ( ngày 3/7/2007 đối với thi đợt 1 và ngày 8/7/2007 đối với thi đợt 2).

Hi, chúc học tốt, thành công.

Entry for June 09, 2007

Posted on 9 June, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.


CT 04-07
Mãi tận hôm nay mới up được xong cái clip trích từ cái đĩa lớp mình ra. Rất tiếc chỉ đủ 32 gương mặt. Thiếu mất Thọ….

Entry for June 05, 2007

Posted on 5 June, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Một đoạn trong Quick & Snow show, khá hay.

N\u1ebfu ai mu\u1ed1n nghe c\u1ea3 ch\u01b0\u01a1ng tr\u00ecnh th\u00ec v\u00e0o \u0111\u00e2y nh\u00e9 http://ct0407.uni.cc/index.php?showtopic=20

….I\u2019ll paint the truth
Show how I feel
Try to make you completely real
Ill use a brush so light and fine
To draw you close and make you mine

\u0110\u1ec3 gi\u00f3 cu\u1ed1n \u0111i nh\u1eefng y\u00eau th\u01b0\u01a1ng,
\u0110\u1ec3 gi\u00f3 cu\u1ed1n \u0111i nh\u1eefng gi\u1eadn h\u1eddn,
\u0110\u1ec3 gi\u00f3 cu\u1ed1n \u0111i nh\u1eefng d\u1ea1i kh\u1edd\u2026.

Xa hay g\u1ea7n, kh\u00f4ng ph\u1ea3i \u1edf kho\u1ea3ng c\u00e1ch m\u00e0 l\u00e0 \u1edf l\u00f2ng ng\u01b0\u1eddi th\u00f4i

C\u00f9ng nh\u1eafm m\u1eaft l\u1ea1i, ch\u00fang ta s\u1ebd l\u1ea1i c\u00f3 nhau
…..oooo0……………
…..(…..)….0oooo….
……\\…(……(……)…
…….\\._)…….)…/….
………………(_./……

Entry for June 04, 2007

Posted on 4 June, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Hic, Cám ơn. Cám ơn rất nhiều. Cám ơn tất cả mọi người vì đã quan tâm tới tôi. Tôi sợ sẽ làm mọi người thất vọng…

Một cảm giác hụt hẫng đến khó tả. Ngày ngày tôi không còn được nhìn thấy bạn nữa. Không còn được nên lớp, không còn được trò chuyện…. Sợ, thật sự rất sợ. Sự chống chải…
Lớp mình ở lại khá đông, chắc khoảng chục đứa. Sáng nay đi học thêm, khá vui.

Nóng nữa chứ, không thể chịu được cái nóng. Nóng đến không tả được..

Phượng hồng

Entry for June 04, 2007

Posted on by HKVN.
Categories: My 360.

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?”. Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng!”. Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?”. Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng!”.

o O o

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói.
Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

o O o

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. “Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…”, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

o O o

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

o O o

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: “Con bằng lòng!”.

Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?”.

Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!” Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”. Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: “Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”

o O o

Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không