Hà Nội chờ - Minh Nhật

Posted on 29 September, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

vHà Nội chờ
1. Chủ nhật dài. Ngồi quán và thấy mình thối rữa ra được đến một nửa khi chỉ lang thang blog và blog, máy Huy rung nhẹ lên, mắt vẫn nhìn chăm chú vào máy, giật mình bởi cái ngữ điệu nhí nhảnh và vui tươi quen thuộc, cả tỉ năm chẳng nghe:
“Này Huy, có người muốn được đến đón!”.
Thế là xách xe và đứng lên. Ôi nhớ quá cái giọng này!
Hà Nội đang mùa đẹp, lãng mạn lắm, phố đi để mà điên mất nếu không có người để liếc qua gương xe. Phương ngôi đấy rồi, Huy không cười nổi vì vui quá, cũng không nói được gì.
- Huy! Nói gì đi chứ, ai dạy lái xe tập trung thế hả, nói đi, lạng lách đi, đâm vào em nào còn làm quen được! - Phương vẫn cái dọng đấy, như một con chim chích chòe le te, Huy mỉm cười. Đường Phan Đình Phùng ngập lắng. Những cái lá to to đã rơi hết trước khi Phương về, hình như là mùa thì không đợi ai cả.
- Bạn Hiền, ba năm rồi đấy!
2. Không chung lớp, chả cùng trường, Huy và Phương chỉ là dạng “bạn xã hội”! Tức là quen nhau trên đường tung tẩy, thế thôi! Thế mà thân ghê gớm, chở nhau đi học từ cái thời còn gò lưng trên xe đạp, toàn là Huy phóng qua nhà Phương, chào mẹ Phương khi bác đóng cửa cho cô con gái rượu dắt xe ra, rôi đi được một đoạn là Phương vứt bớt xe vào hàng gửi quen, lại tót lên xe cho Huy chở đến trường. Đến giờ Huy lại đến đón. Bạn bè trêu mặc kệ! Cứ làm cái gì mình muốn. Cũng tí nữa thì ẩm ương với nhau đấy, nhưng thân nhau quá đành ra ai biết phận người ấy, đứa nào cũng sợ abc abc thì có mà mất đứa bạn yêu, thế là thôi.
Phương thích vẽ, cặp có thể không mang sách vở nhưng màu vẽ thì ngập tràn, cứ rảnh ra là tay chân phải khua loạn trên giấy. Huy chỉ thích… thưởng thức nghệ thuật! Phương ưa ngồi quán và vẽ phố, vẽ lá, vẽ cái đang tươi lên ngoài cửa sổ. Hai đứa lên quán để mà chả làm gì, Phương tẩn mẩn với chì và tẩy xóa, Huy thì ngồi ngắm, mãi cũng quen rồi. Thi thoảng Phương vẽ Huy để rồi hai đứa cười nghiêng ngả khi Phương chuyển thành tranh biếm họa khi cái mũi của Huy cứ to vật và răng thì nham nhở.
Những ngày tháng không vết cắt.
3. La Place một chiều đẹp. Huy lại ngồi ngắm Phương, nó thường ít nói khi có quá nhiều điều muốn nói. “Phương đi mãi mà không khác đi chút nào” “Gì cơ, tóc xoăn lên và mắt phải đổi màu ư?” - Phương cười phá, cái không gian quanh Phương không bao giờ yên tĩnh cả, cả một người không biết xen vào không khí bằng những hơi thở không đều.
Huy không nói gì nữa, nó nheo mắt. Những tưởng phải giận nhau lắm khi đi như thế, ờ mà đúng là giận thật, chỉ có điều khi Phương về và ngồi trước mắt nó, thì nỗi sợ hãi rằng mình không được sợ hãi, hình ảnh chờ mong và những khắc khoải không tên tan biến. Chả biết được Phương muốn làm gì, vì bạn nó thuộc mẫu người hứng khởi, tức là chợt lên là làm, chợt lên là thôi. Nhưng sống đẹp lắm. “Sao, thế ba năm ở bên đấy có gì để kể nào?”, “Thế ba năm ở nhà có gì để kể nào?” Câu nhại luyến láy vang vọng, Huy cười bằng mắt. “Ở nhà thì có gì mà kể chứ”. “Ngốc, ở nhà mới có nhiều cái để kể, đi là đi thôi, bây giờ thích ai rồi?”.”Thích Hà Nội!”. Huy trả lời rồi chợt mỉm cười vì cái sự rất bình yên của mình. Phương rạng rỡ: “Thế thì nó lại hoành thánh quá! À, hoành tráng quá!”.
Hai đứa ngồi nói truyện phiếm một lúc lâu rồi im lặng. Huy không thấy Phương rút giấy ra vẽ như thói quen nữa, nhưng nó im lặng. Đôi khi, người ta cần im lặng nếu muốn hỏi một điều gì đấy. Phương đứng lên và đi ra cửa sổ: “Này Huy, có bao giờ cuộc sống là câu truyện không có cốt, người ta cứ viết mà không hiểu mình đang viết gì không?”. Huy không trả lời, hình ảnh người bạn thân đứng bên cửa sổ làm nó lặng thinh, dường như Phương gầy đi, nắng hắt vào mới thấy bóng Phương gầy đi.
4. Giữa khi cuộc sống có vẻ bình lặng, thì nó lại thường sảy ra nhiều điều ngược lại để chứng tỏ cái sự bình lặng ấy là đè lén một chiều sâu đổ vỡ. Bố mẹ Phương ly dị nhanh chóng, thâm chí không qua cả giai đoạn ly thân. Con chim chích chòe tưng bừng chợt nhận ra cái mờ ảo nó thấy qua những khung cửa kính ướt mưa mà mình thương vẽ, lại chẳng phải là cái thực bên ngoại ấy. Phương đi du học nhanh chóng, không phải để lẩn khuất nỗi buồn mà để không nhìn lại phía sau khi người ta còn quá yếu. Phương đi không báo cho ai, cả Huy. Huy giận điên lên mấy tuần. Đến khi nhận được mail của Phương nói rằng nó đã ở Đức và theo học một trường về thiết kế thời trang. Huy ngỡ ngàng nhận thấy rằng cái ranh giới của hai đứa đã nhạt đi nhiều, Phương nói nó cần thời gian bình tâm sau những biến cố thường thấy. Giọng nó bình thản, nhưng vẫn thường vậy, bình thản cũng là để đóng gói một thứ nước không xuất khẩu được, nước mắt. Số di động của Phương ở Đức nhanh chóng không liên lạc được và địa chỉ cũng đã thay đổi. Phương đổi hòm mail và xóa dấu vết như một nhân vật chính phim điệp viên. Huy hiểu bạn, ở một mức nào đấy, hai đứa thân đến mức không thể làm gì cho nhau ngoài việc nghĩ về nhau. Huy không chờ, nó biết cách làm cho cuộc sống của mình tốt hơn bằng cách đổ cảm xúc vào từng ngày như đưa đồ vật lạ vào ngăn kéo., Huy không chờ Phương, vì nó biết Phương là một cái gì đấy nên là như thế. Phương muốn đi mà, người ta nên làm những việc người ta muốn, cái gì không cố được thì đừng có cố. Nhưng nói chung, theo một nghĩa nào đấy, Huy cũng lại chờ chờ.
5. Bây giờ thì Phương đã về nước, và có lẽ, trở lại là Phương, thậm chí mạnh mẽ hơn và bình thản hơn, sau vài ngày Hà Nội thì Huy nhận ra điều ấy. Nó cũng nhận ra cái vẻ lanh chanh mà hôm đâu Huy thấy ở Phương không được lâu, nó biết Phương cố làm như thế để Huy không suy nghĩ, không lăn tăn. Hai đứa gặp nhau đều, Phương không làm gì sau khi về nước ngoài việc long rong phố lang thang quán, nó nói với Huy có thể sẽ đi đâu đó làm, không biết là đâu, nhưng không phải Hà NỘi. Phương bây giờ là chân đi rồi, đất này không giữ được nó nữa. Huy mỉm cười khi Phương nói thế, nó bảo Phương Hà Nội chẳng bào giờ giữ gì, mà những gì thuộc về Hà Nội thì vẫn thuộc về Hà Nội thôi. Phương có đi đâu, ,Phương vẫn là một phần của nơi này. Phương bỏa Huy bị bệnh… kinh điển à, nó ra những câu… có chiều sau như thế, ai mà hiểu được! Ừ, đúng là ai mà hiểu được.
6. Phương ở Hà Nội vài tháng, không ai đếm ngày cả mà hình như ngày tự đếm, Phương về vào một lúc Hà Nội chuyển mùa, và cũng đi vào lúc Hà Nội chuyển mùa. Cuộc sống có những cách tính thời gian thật bình dị. Ngày trước cuối, hai đứa lại lên quán. Phố cổ một trưa đông khách, tầng bống thì toàn gió là gió, cảm giác mình ngồi thật bồng bềnh, Phương bảo thế và cứ nhìn mãi về phía Hồ. Phương sẽ đi Venice, cũng lại là một thành phố tình yêu, một thành phố được đồn đại bởi vẻ chớp nhoáng của cảm xúc trên tất cả những phố luôn lát gạch và sông thì cứ chảy bình yên quanh những con cầu nhỏ. Phương ngồi nói mãi về Venice với niềm đam mê thích thú. Mãi khi chiều tắt nắng, quán bắt đầu bớt khách rồi, Huy khuấy cốc cafe lanh canh, hỏi:
- Này, Phương có còn vẽ không?
Câu hỏi như rơi tõm xuống khoảng không gian rộng lớn trước mặt, nước từ hồ bốc lên lạnh đến tê người. Phương lục cặp và nôi ra một bức ảnh. Trong ảnh là một căn phòng, chỉ nhìn thôi Huy cũng biết đây là phòng Phương. Có lẽ ở Đứck, những người cô độc bao giờ cũng thích gương, Phương từng bảo thế. Trong phòng treo rất nhiều tranh, chỉ vẽ đúng một thứ: một con chim đậu trên cành cây.
Chích chòe đấy! Phương cười. Những bức vẽ cuối cùng là vẽ chích chòe, tại Huy hay bảo phương giống chích chòe le te mà, thích cái tên ấy lắm! Huy không nói gì, nó hiểu Phương. Đường Hà Nội mùa này ngát quá, thấy cái gì cũng êm và cái gì cũng tinh tươm, lại chuẩn bị thay lá trên tất cả những chồi xuân kia, đường Hồ chìm dần trong màu sắc mới. Huy quay sang Phương, lần đâu tiên chàm vào tay Phương:
- Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có những điều thì chẳng bao giờ mất. Mối lúc Hà Nội chuyển mùa chắc chắn có một người nhớ Phương. Và nếu Phương đã biết chắc chắn có một người luôn chờ Phương ở Hà Nội, thì một ngày mệt mỏi, Chích Chòe hãy trở về đây.
Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hàng cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được.
“Này Phương, Phương có thể viết cho mình một cuộc sống không có cốt nhưng hãy có kết”
Chắc chắn đến một ngày, Chích chòe sẽ trờ về
Hà Nội hiền. Tháng 12. Minh Nhật

Ubuntu

Posted on by HKVN.
Categories: My 360.

Hiện tại, việc sử dụng phần mềm không bản quyển đang diển ra rất phổ biến trên thế giới. Nhưng sẽ đến một lúc chúng ta không thể sử dụng được nữa. Khi đó, có hai lựa chọn, một là bỏ $ ra mua phần mềm (có thể đắt bằng mấy lần tiền mua máy) hoặc dùng phần mềm nguồn mở. Trong đó thì cách thứ 2 có vẻ khả thi hơn ở Việt Nam.

Bài viết này tôi giới thiệu một số chức năng của hệ điều hành nguồn mở miễn phí Ubuntu đang được rất nhiều nước trên thế giới sử dụng.

1. Màn hình khởi động của Ubuntu, khởi động khá nhanh.

2. Desktop của Ubuntu khi đã khởi động xong. Có đầy đủ các phần mềm cần thiết (Nghe nhạc, văn phòng, web…)

6. Đặc biết nếu thích, bạn cũng có thể chạy cả ứng dụng của Windows trên Linux

10. Tiếng việt có dấu được sử lí rất tốt trên Ubuntu.

Bài viết này được viết trên máy ảo nên các hiệu ứng đồ họa đẹp mắt của Ubuntu không thể hiển thị được (Có thể ngang với Vista hoặc thậm chí là hơn) Nếu có điều kiện tôi sẽ test trên máy thật và post lên vào một ngày gần nhất. Thanks.

Entry for September 27, 2007

Posted on 27 September, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.









Entry for September 27, 2007

Posted on by HKVN.
Categories: My 360.

Thời gian ở Hà Nội trôi nhanh thật. Mọi thứ cứ trôi đi không thương tiếc. Vù cái đã hơn tháng gần tháng rồi.Chắc chẳng mấy chốc mà hết 4 năm. Cái đất Hà Nội nhìn đâu cũng thấy người, thấy xe. Ra đến ngoài đường là khẩu trang.

Học hành thì chán. Trên lớp nghe thì nghe, không nghe thì thôi. Nhưng về nhà thì thôi rồi. Từ đọc đến gần quyển sách. Học chế tín chỉ là vậy đấy. … Cứ tưởng tín chỉ thì sẽ được học những gì mình thích… Chán kinh.

Lúc trước, ở CHY, cả 3 năm mới được thực hành có đúng một lần. Bây giờ thì thực hành đến phát ngán… Gõ 10 ngón, Windows, DOS. Mạng thì lởm kinh, tăng tốc hết cỡ mới đuợc gần 20KB/s.

Lại còn cả cái fòng Internet free trong trường nữa. Mở cửa đều vào những lúc mình đi học. Đau thế. Mấy lần được nghỉ tiết vào xem thử thì mạng cũng lởm không kém. … Thà ngôi quán nét còn hơn…

Cái forum CT 04-07 đã cài xong. Mọi người cố gắng đóng góp. http://www.ct0407.net .

Entry for September 19, 2007

Posted on 19 September, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Vừa test xong cái forum và blog trên local. Đợi khi nào có time thì up lên sau. Chắc khoảng 1 tuần nữa.

Xem thử mấy cái print screen rồi cho ý kiến nhé.

Tạm dừng một thời gian

Posted on 12 September, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Mới lên HN, chưa quen. Ko online được. Chắc sẽ tạm off khoảng vài tuẩn. Sorry, see you again.

Entry for September 09, 2007

Posted on 9 September, 2007 by HKVN.
Categories: My 360.

Thử đọc xem

101 lý do để viết Blog
17:40′ 23/03/2007 (GMT+7)

(BlogViệt) - Nếu có một kho chứa 101 lý do để viết blog, “vừng ơi mở ra”, bạn sẽ ghi vào đó điều gì?

Một nơi do bạn làm chủ, ở đó bạn có thể cất giữ những buồn vui, ký ức của quá khứ, những dự định cho tương lai hay những điều chỉ sống trong tâm hồn mà cuộc sống thật bạn không có điều kiện thực hiện nó.

phim.JPG
Hình ảnh minh họa: Internet

Một nơi bạn tự do kết bạn, hàng trăm, hàng chục, vài… hoặc nếu bạn muốn, chỉ có mình bạn mà thôi.

Một nơi mọi người lắng nghe điều bạn nói, có người chia sẻ, đồng điệu, có người giúp bạn nhận ra những mảnh ghép còn thiếu của bản thân. Nơi đó không có chỗ cho sự đòi hỏi, tất cả xuất phát từ nhu cầu muốn chia sẻ của mỗi người, và họ đặt cho nó cái tên… “thiện nguyện”.

Bạn có tin không, ở nơi đó, có rất nhiều ngôi sao sáng lấp lánh và họ đang cùng truyền ánh sáng ấy lan tỏa tới những vì sao xa hơn, mới hơn…

Trong thế giới đó, những người thân lâu ngày thất lạc tìm được nhau, kí ức được cất giữ, những đau đớn thể xác được xoa dịu, niềm tin được thắp sáng, kinh nghiệm được chia sẻ, ý tưởng được chắp cánh bay cao,…

Hơn tất cả, ở thế giới riêng đó dẫu chỉ có mình bạn nhưng bạn không bao giờ cô độc… có thể bạn không biết nhưng ngày ngày vẫn có những người dõi theo bạn.

Đó không phải một nơi thật sự hoàn mỹ, nó cũng có những vết đen, những chuyện buồn nhưng tất cả qua đi rất nhanh bởi tất cả mọi người đều chung sức giữ gìn vẻ đẹp thực sự thuần khiết, thiện nguyện của nó!

Bạn có tin một nơi như thế đang tồn tại rất gần chúng ta không? Tôi đã có thật nhiều điều từ một nơi như vậy, những người bạn, những niềm vui, những bất ngờ, những chia sẻ… Ngôi nhà thứ hai ấy đã giúp tôi vững tin và biết chăm chút để giữ gìn ngôi nhà trong cuộc sống thực của mình thêm ý nghĩa…

Tôi đang nói tới thế giới Blog của cộng đồng chúng ta. Không cần bạn am hiểu các kỹ năng sử dụng máy tính, không cần bạn phải viết văn giỏi… Blog là nơi dành cho những tâm hồn rộng mở, biết sẻ chia…

Đó là những gì tôi đã tìm thấy suốt một năm sống với Blog, đó cũng là lý do tại sao tôi viết blog. Còn bạn thì sao?

Nếu có một kho chứa 101 hay thậm chí cả 1001 lý do để bạn viết Blog, “ vừng ơi, mở ra” bạn sẽ ghi vào đó điều gì?