Archive

Archive for the ‘My 360’ Category

Entry for January 13, 2008

January 13th, 2008

Photobucket Http://HKVN.info

My 360

Chuyển nhà sang http://hkvn.info

December 17th, 2007

Giờ tớ không còn viết ở 360 nữa. Tớ chuyển nhà qua http://hkvn.info rồi. Nếu có thời gian thì qua đó comment nhé. Thanks

My 360

Entry for October 12, 2007

October 12th, 2007

Cuối tuần, tuần này không về. Post một entry lên đây cho đỡ chán vậy.

Nhức đầu, nhức mắt kinh khủng. Chắc tại ngủ ít quá. Tính ra mỗi ngày ngủ không quá 6 tiếng, hic hic…. Có lẽ phải dành 3 ngày cuối tuần này để ngủ mất..

Xem nào, tuần vừa rồi mình làm được những gì nhỉ?

Đáng nhớ nhất có lẽ là cái vụ đi mua cái thẻ nhớ. Lượn ra lượn vào Gia Long không dưới 5 lần. Cũng chỉ tại cái tội ngu mà ra. Mua nhầm loại thẻ lên phải vòng đi vòng lại, mấy ngày liền mới đổi lại được, cũng may mà đổi được không thì nhịn đói cả tháng….

Tiếp theo có lẽ là có một bài trên HHT, private…

Trượt cái vụ thi vòng loại rung chuông vàng, cũng chẳng buồn lắm vì mình cũng chẳng có ý định thi, chỉ tiếc công hôm đi thi mình bị ướt như chuột.

Chuyện học hành thì vẫn chán vô cùng luôn. Thi tiếng Anh, 2h30 đến trường, 2h40 đã được về rồi. Điểm thì chưa biết, nhưng chắc không cao lắm, thi nói mà. Toán, Giải tích, đại số thì vẫn tằng tằng. Đại thì dễ nhầm còn Giải tích thì cứ gọi là nhăn răng ra mà đập đầu…

Hôm thứ 4 tự nhiên thấy máy rung lên. Nhìn màn hình thấy “CT.Thọ calling..” nghĩ quái lạ thật, thằng này bình thường tin còn chẳn nhắn, tự nhiện lại call. Alo, việc gì đấy? - Ông xuống trường được không? - Làm gì? -Bọn tôi đang ở trường ông? -Làm gì?Những ai? -Tôi, Cương,Vân…, Ông xuống ngay nhé? - OK, đợi tẹo… Rủ Thành cùng đi, thế là hai đứa lại vivu xuống trường. Đúng là trời tối, đường vắng đi sướng thật. Suống trường gọi thêm ra thì cũng được gọi là một đoàn khá đông. Chắc chẳng mấy khi tụ tập được như thế này. (An, Dương, Cương, Thọ, Tú, Nhung, Vân, Thành, Hiền, và tôi) lượn xe đạp quanh QG, sang cả SP. Ăn lem chua, kem… nói chuyện, hỏi han nhau… đến khoảng 9 hơn thì … bibi Hy vọng là sẽ có nhiều vụ như thế này nữa….

Định hôm nay ra bên Y, Ngân Hàng chơi, nhưng chắc không đi được, mệt quá.

1. Làm thế nào để phát hiện nick invisible? (Thằng Sáng hỏi mình) Cái này thì có limit cách luôn, đã sign in thì không chốn được.
Cách 1: Add nick: nicknamespy
Sau đó gõ tên muốn phát hiện ẩn hay không trong của sổ chat với nicknamespy. Bạn sẽ nhận được kết quả là trạng thái của người đó.
Cách 2: Một phần mềm có thể phát hiện ra “đối tượng” đang invisible, phát hiện ra người ta có dùng Webcam và có vào room chat nào hay ko
Đó là Yahoo Buddy Spy http://ghost1982-friends.info/Yahoo/Yahoo_Buddy_Spy.exe Download cài đặt là biết cách sử dụng ngay thôi

2. Sao không vào được http://ct0407.net, bạn vào thử http://www.ct0407.net hoặc http://ct0407.net/forum xem sao? Đảm bảo 1 trong 3 link sẽ được.

Nếu có vấn đề gì có thể nhắn tin qua YM cho tôi, hoặc comment trực tiếp vào đây cũng được. Sẽ cố gắng giúp bạn trong vòng 72h (làm việc).

My 360

Entry for October 11, 2007

October 11th, 2007

Cùng sinh viên Công Nghệ Rung Chuông Vàng
Đề số 1
1. Tác giả của bài hát “Cho con” là ai?
2. Hội nghị Diên Hồng là hội nghị triệu họp các bô lão trong cả nước để trưng cầu ý kiến chủ hòa hay chủ triến trước quân xâm lước nào?
3. “Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ? Từ độ người đi thương nhớ âm thầm”. Đây là lời bài hát nào?
4. Trong Microsoft Office, phím tắt của tăng cỡ chữ là gì?
5. Khi ghi dữ liệu vào HD DVD người ta dung loại laze mày gì?
6. Quốc lộ 1A bắt đầu từ tỉnh nào, kết thúc ở tỉnh nào?
7. Huyện đảo Trường Sa thuộc tỉnh nào?
8. Sắp xếp các bãi biển theo thứ tự từ Bắc xuống Nam:
a. Đồ Sơn
b. Sầm Sơn
c. Bãi Cháy
d. Trà Cổ
9. Con kênh đào nổi tiếng giúp rút ngắn con đường từ châu âu đến châu Á?
10. Quốc gia nào có diện tích lớn nhất Đông Nam Á?
11. Giải thưởng về Công Nghệ thông tin nào được trao vào ngày 1/1 hàng năm?
12. Đàn ông nước nào có trang phục truyền thống là váy?
13. Con đường tơ lụa được bắt đầu từ tỉnh nào của Trung Quốc
17. Lần đầu tiên con người lên vũ trụ là năm nào?
18. Trạm vũ trụ quốc tế ISS được xây dựng thay thế cho trạm vũ trụ nào?
19. Ai hiện là bộ trưởng bộ GTVT?
20. Hà Nội có bao nhiêu quận, bao nhiêu Huyện?
21. Thủ đô của Thổ Nhĩ Kỳ
22. Trụ sở của Asean nằm ở đâu?
23. Cùng với Titanic và Benhur, bộ phim nào đang giữ kỉ lục về số giải Oscar đạt được.
24. Ai là người phát minh ra động cơ hơi nước?
25. Khi sử dụng bếp từ, người ta phải sử dụng loại nồi như thế nào?
26. Thí nghiệm về vật rơi tự do và bi lăn trên mặt phẳng nghiêng là của ai?
27. Trong không gian, 2 đường thẳng có thể cắt nhau, song song với nhau, trùng nhau và…?
28. Có một thùng gồm 10 viên bi đỏ, 15 viên bi xanh, 10 viên bi vàng. Cần phải lấy ngẫu nhiên ít nhất bao nhiêu viên bi để đảm bảo có 2 viên bi đỏ, 4 viên bi xanh, 8 viên bi vàng?
29. Tác giả của Hồng Lâu Mộng?
30. Điền hai từ láy vòa đoạn thơ sau?
Cô đơn thay là cảnh thân tù!
Tai mở rộng và long sôi …
Tôi lắng nghe tiếng đời lăn …
Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu?
31. Tam nguyên Yên Đổ là ai?
32. Bút danh của nhà thơ – Tổng bí thư Trường Chinh?
33. Trong bài thơ Qua đèo ngang có câu: “Một mảnh trời riêng ta với ta” Trong một bài thơ của Nguyễn Khuyến cũng có cụm từ Ta với Ta. Đó là câu thơ nào trong bài thơ nào?
34. In 1941, Japan attacked the America here?
35. Chỉ số HDI là viết tắt của cụm từ gì?
36. Hợp kim gồm 94% nhôm dùng để làm vỏ máy gọi là gì?
37. Khoáng chất nào cứng nhất trong tự nhiên?
38. Cừu Dolly ra đời vào năm nào?
39. Kinh đô nước ta dưới thời Ngô Quyền đặt ở đâu?
40. Sắp xếp tên nước ta theo dòng lịch sử?
a. Âu lạc
b. Đại Cồ Việt
c. Vạn Xuân
d. Văn Lang
41. Năm 1908 theo âm lịch là năm gì?
42. Bài hát “I believe” – bài hát chính thức của Asian Cup 2007 do ca sỹ nào thể hiện?
43. Cuộc cách mạng Tân Hợi (1911) do ai khởi sướng?
44. Nước nào giành vị tria nhất toàn đoàn ở Olympic Athens 2004?
45. Asiad lần thử 15 ở Doha Qatar, những môn thể thao nào mang lại huy trương vàng cho đoàn thể thao Việt Nam
46. Vận động viên đua xe đạp này đã 7 lần dành áo vàng trung cuộc Tour de France?
47. Cầu thủ nào được trao danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất World Cup 2006?
48. Biệt danh của đội tuyển bóng đá Austraila?
49. Hình thức hát không có nhạc đệm gọi là gì?
50. Nơi đâu gọi là “Thiên hạ đệ nhất hùng quan” của Việt Nam ta?

My 360

Entry for October 09, 2007

October 9th, 2007

Đường rộng và dài em cứ bước đi
Bước không được thì ngồi lên xe máy
Chạy tới chạy lui cho hao xăng chi hỡi em
Rồi khi xe hết xăng em lại cuốc như ngày xưa…

Loay hoay cả tuần liền, cuối cùng cũng add xong cái domain vào với các dịch vụ của Google, tuần sau sẽ thử cái Google Ads xem sao, biết đâu lại có ít tiền tiêu vặt

http://www.buivanthanh.net (trang chủ, không sợ host die nữa rồi)

http://mail.buivanthanh.net (email, ví dụ admin@buivanthanh.net hay hkvn@buivanthanh.net, 2G, POP3, SMTP tẹt ga, ai thích thì vào đăng ký nhé…

http://docs.buivanthanh.net (tương tự docs của google)

http://calendar.buivanthanh.net (tương tự calendar của google)

Tuần sau, … tiếp tục học TA, toán, cố gắng hoàn chỉnh cái site này, thêm một số dịch vụ, gadget, Ads,., chia lại cái ổ cứng để cài Ubuntu trên máy thật…

My 360

MỘT CHÚT MỖI NGÀY - MINH NHẬT

October 9th, 2007

MỘT CHÚT MỖI NGÀY
MINH NHẬT
Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu gặp mặt? Tôi như thế, chính xác đã là đã MỘT LẦN như thế. Nó xảy ra vào mùa đông năm vừa rồi…
****
1. Phố rõ là nhộn nhịp. Người cứ như bị cuốn vào cơn mua sắp ầm ầm. Tôi đi bộ gần đoạn Vincom, định rẽ vào Gloria’s Jeans để mua một cốc café thật lớn, có thể uống từ giờ đến cuối ngày. Càng vào những lúc cao điểm, khu vực càng đônsg một cách đáng ngạc nhiên, tôi lách lách giữa dòng người đang đi ngược đi xuôi để tiến về coffee Shop, và đột nhiên giữa muôn màu sắc rực rỡ của những người đan xen nhau, đang lướt qua tôi hoặc vươn lên tôi, tôi nhìn thấy một cô gái đi ngược chiều, mái tóc ngắn ùa lên trong gió, ăn mặc theo phong cách kỳ lạ, các thứ đồ trong người trông chẳng có vẻ gì liên quan đến nhau cả về tông màu lẫn kiểu giáng, đặc biệt nổi bật lên giữa đám đông bởi chiếc váy đỏ” – trông tựa một cô gái của thế giới khác lạc xuống đây. Cô ấy không xinh đẹp, nhưng không hiểu sao tôi cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh tôi dừng hẳn lại, tựa một đoạn phim quay chậm. Ánh mắt của cô ấy lơ đãng nhìn xung quanh, không thể hiểu được, nhưng ngay lần đầu tiên, tôi thật sự bị hút vào cô ấy. Mặc dù không biết cô ấy là ai, có hơn tuổi tôi không nữa, có bạn trai chưa. Tất cả mọi thứ bỗng thành không quan trọng khi bạn biết chắc rằng bạn sẽ phải đi theo bước trân của một người xa lạ. Tôi vừa tiến về phía cô ấy vừa nghĩ mình sẽ làm thế nào để có thể làm quen được…
- Chào cậu, tớ làm cho một tạp chí ảnh, tớ đang tìm người mẫu ảnh cho bộ ảnh số tới, liệu bạn có hứng thú không?
- Cậu cho rằng tớ tin vào việc bạn vừa nói sao? – Cô gái nheo mắt.
Thất bại. Hơ!
- À, ừm, thật sự là tớ muốn làm quen với cậu. Tớ…
- Này, cậu biết chỗ nào có thể đọc một cuốn sách mà không bị ai làm phiền, kể cả nhân viên?
Cô gái ngắt lời.
- Cách cậu khoảng hơn mười bước chân.
Tôi chỉ vào Gloria Jean’s.
- Quá gần để tớ có thể biết.
Cô gái nhún vai.
- Thường thì núi cao phải đứng xa mới thấy.
Bước vào quán. Tôi ra quầy gọi một Cappu rồi trở lại bàn. Cô gái ngồi chăm chú đọc một quyển sách, tên sách là Vĩnh biệt Tugumi, theo cách vẽ bìa thì có lẽ là của một tác giả nhật bản, trên bàn là một cốc Cookies ‘n Cream. Cô để lên bàn một cái túi nhỏ nhỏ may bằng vải thô, màu đỏ trắng, rút bên trong ra hai cái bút nhớ để đánh dấu những đoạn hay. Thấy tôi ngồi xuống, cô gái ngẩng mặt lên nhìn tôi:
- Cậu có thể hỏi tớ 5 câu đơn. Sau đấy tớ sẽ đọc tiếp cuốn sách.
Tôi nhìn cô gái, rồi nhìn ra ngoài cửa kính. Cô gái nhún vai:
- Cậu không định hỏi sao?
- Khi người ta chỉ có 5 câu hỏi thì người ta cũng cần có chút thời gian để xem mình lên hỏi thứ gì. - Hỏi thứ cậu muốn.
- Tớ muốn quá nhiều.
- Vậy thì hãy muốn ít đi.
- Cậu tên là gì?
- Zany. Một
- Tớ hỏi tên thật cơ?
- Zany! Hai! – Cô gái cười phá lên.
- Ăn gian. Cậu có bị ghét chụp ảnh không?
- Có. Nếu bạn bè chụp thì được.
- Thế còn người lạ?
- Đôi khi? Bốn.
- Thế còn tớ?
- Được. Hết. Nhưng tớ khuyến mãi thêm một câu cho sự ăn gian của tớ lúc nãy.
- Cuốn sách này có hay không?
- “Vĩnh biệt Tugumi” của Banana Yoshimoto. Tác giả của Kitchen và N.P vô cùng nổi tiếng. Cuốn này thì tớ mới đọc nên chưa biết. Đoạn đầu không tệ.
Cố gái tiếp tục cúi mặt xuống cuốn sách. Tôi đưa máy ảnh lên, chụp hai kiểu rồi cất máy vào túi, và tôi ngồi ngắm cô hết ba tiếng còn lại, cho đến khi Zany đọc xong cuốn sách.
2. Tôi không phải là người thích đọc sách, nhưng hai tuần sau đó, với một tốc độ chậm chạp, tôi đã cố gắn hết sức để đọc xong cuốn vĩnh biệt Tagumi. Cuốn sách không có gì đặc biệt ngoài việc tất cả đều đặc biệt. Tôi rửa hai tấm ảnh của Zany ra, lật mặt sau ra ghi: “The one. Zany. Gloria Jean’s. 26/12.” Tôi đến trường, tôi đến tòa soạn báo nơi tôi làm thêm, lên thư viện, đi trượt ván với lũ bạn, ngồi xem phim, về nhà ăn cơm mỗi tối. Nói chung tôi sống bình thường, nhưng đầu óc tôi vẫn đầy những thước phim quay chậm về Zany. Tôi tự nhủ điều gì khiến tôi nhớ cô gái đến vậy khi mà chúng tôi nói chuyện với nhau chưa quá 5 phút. Bày ngày sau lần đầu tiên tôi gặp Zany, tôi lang thang ở khu Vincom mỗi ngày một tiếng vào buổi chiều, với hy vọng gặp lại.
Đúng một tuần sau, tôi gặp lại cô thật. Lần này, Zany ngồi sẵn trong Gloria Jean’s, vẫn thứ đồ uống cũ nhưng là một cuổn sách khác. Tôi bước vào, tiến lại gần:
- Chúng ta có vẻ có duyên.
- Nếu ngày nào cậu cũng đi loanh quanh ở đây thì không hẳn là duyên.
Zany ngẩng mặt lên.
- Sao cậu nghĩ vậy?
Tôi ngồi giật mình.
- Đoán. Ngồi xuống đi hoặc tớ sẽ đứng lên.
Cô gái mỉm cười. Tôi ngồi xuống. Cô gái đặt quyển sách sang một bên:
- Này cậu, ở Hà Nội này, có những nơi nào nếu không đi đến thì người ta sẽ tiếc?
Câu hỏi tựa như của một người vừa ở đâu đó về.
- Cảng Nhật Bản, Bến Hàn Quốc, Cánh đồng hoa hướng dương, Nhà thờ, Nhà hát lớn, Phố cổ Café, Chùa Kim Liên, Bãi cát sông Hồng.
Tôi trả lời không nghi ngờ.
- Cậu có thể đưa tớ đi tất cả những chỗ ấy được không?
Zany ngắt lời.
- Được. Ngay bây giờ?
Tôi trả lời không do dự.
- Ngay khi cậu có thể?
Zany mỉm cười. Ngoài phố đang có nắng, dù trời rất lạnh. Tôi cũng đang cảm thấy như thế bên trong.
3. Tôi đưa Zany đi khắp nơi mỗi ngày. Không biết lý do tại sao và tôi cũng không bao giờ đặt câu hỏi, bài học lớn nhất khi đi với một người mang đầy những điều khó hiểu là học cách kiềm chế nỗi tò mò. Hằng ngày, tôi lên lớp, ở lại buổi trưa và tại thư viện trường để vừa ăn vừa học cho hết bài, và đến đầu giờ chiều thì ra nơi đầu tiên gặp nhau để đón Zany. Và đưa cô đi tất cả nhưng nơi tôi đã nhắc đến hoặc chưa kịp nhắc đến. Tôi đưa Zany ra cảng Nhật Bản, không vẽ vời, không chụp ảnh, chúng tôi ngồi xuống vỉa hè, hít đầy phổi không khí trong lành từ mặt nước và nói truyện. Xuống bến Hàn Quốc rồi tạt ra phủ Tây Hồ. Lần nào vào phủ tôi cũng có cảm giác khó chịu bởi hương khói, nhưng ít nhất có tầm nhìn đẹp và nước vối ở đây thì tuyệt ngon. Mua kem rồi ghé ra Nhà hát lớn ngồi ăn, mua trà sữa rồi vòng xuống Nhà thờ uống, những nơi chẳng sai đánh thuế chỗ ngồi. Cánh đồng hoa hướng dương một chiều vàng dực nắng, Phố cổ Café gió thổi bồng bềnh mát rượi, bãi cát sông Hồng- hai cái tai nghe và bản “Show me the meaning of being lonely cả Backs.. Chúng tôi chia sẻ, chúng tôi cảm nhận, chúng tôi cùng tận hưởng những khoảng thời gian không trôi.

Chỉ một tuần. Chúng tôi chẳng làm gì nhiều. Thậm chí cũng chẳng chụp cái ảnh nào. Zany vẫn tạo nguyên cho tôi cảm giác ban đầu về cô bạn, nụ cười mỉm, cách ăn mặc đầy ấn tượng, chiếc túi to đùng với rất nhiều đồ lặt vặt, những cuốn sách mang theo khắp nơi, chiếc Ipod vơi rất ít nhạc, cú lặp đi lặp lại một vài giai điệu khiến thậm chí nó ám ảnh trong tôi, bất kể tôi đang làm gì thì những giai điệu ấy vẫn ngân lên. Tôi thậm chí ngạc nhiên về mình, tôi vẫn không hỏi thêm câu nào về Zany, có lẽ không điều gì của cô trở lên quan trọng hơn việc hàng ngày vẫn gặp cô. Việc một người xuất hiện trogn cuộc sống của bạn đôi khi đã là thứ mãi bạn không không trả lời được, hỏi thêm nữa làm gì? Chúng tôi di với nhau như những người xa lạ hoặc quá thân nhau, cũng không khác là mấy. Một ngày, Zany nói thế là được rồi, là đủ để nhớ…
- Này, từ ma bạn không cần đến đón tớ nữa đâu.
Tôi im lặng. Nhìn ra ngoài phố. Đang ở Gloria jean’s. Quán không bao giờ vắng và không bao giờ đông, lúc nào cũng khiến người ta dễ chịu và thoải mái. Tiếng máy xay café êm êm là âm thanh duy nhất vang lên trong quán. Một lát, Zany nghiêng đầu hỏi:
- Cậu thích tớ à?
- Cậu cảm thấy thế nào?
- Gần như là vậy?
- Vậy tại sao cậu còn hỏi?
- Tớ không thích những sự gần như.
Tôi gật đầu.
- Đúng. Tớ thích cậu, từ lần đầu tiên.
Im lặng. Một lúc lâu sau. Zany nhìn tôi:
- Tớ sẽ trả lời lại câu hỏi đầu tiên của cậu, tên của tớ là Vân… Để tớ kể cho cậu nghe một câu truyện nhé… Có một con thỏ sống trong một khu rừng, ,nó sống ngày qua ngày, ăn cỏ, chạy lang thang, nó sống khép kín… Cho đến một ngày, con thỏ bị ốm, nó cảm thấy thời gian không còn nhiều, và nó cũng chỉ như một con thỏ, nó sợ hãi mọi thứ xung quanh… Và rồi tình cờ một con hổ xuất hiện. Có lẽ là ban đầu con hổ xũng muốn ăn thịt con thỏ. Nhưng không hiểu sao nó không làm thế, nó đưa con thỏ đến mọi nơi mà con thỏ muốn, cho con thỏ làm những điều con thỏ chư bao giờ từng làm…
Mặc dù con hổ thật xa lạ nhưng con thỏ cảm thấy thật an toàn và bình yên. Khi đã đi hết được khu rừng, con thỏ cảm thấy mãn nguyện, nó cảm ơn con hổ rất nhiều, nó có thể biến mất mà không tiếc gì cả…
Cô bạn mỉm cười.
Sau đấy, chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hình ảnh của Zany lưu lại trong tôi rất lâu sau, đến mức tôi đã nghĩ không bao giờ mình có thể thích một ai như thế nữa. Tôi đến trường, tôi đến tòa soạn nơi tôi làm thêm, lên thư viện, đi trượt ván với lũ bạn, ngồi xem phim, về nhà ăn cơm mỗi tối. Nói chung tôi vẫn nghĩ đến Zany, mỗi khi tôi đi qua tất cả những nơi chúng tôi đã cùng đến. Tôi nhớ đến cô bạn, một chút vào buối sáng,một chút vào buổi chiều, và một chút vào buổi tối, một chút vào giữa đêm chừng thức giấc. Tôi cho phép mỗi lần một chút, nhiều nhất là 8h. Mỗi ngày như thế để biết mình cần sống ý nghĩa và không phí hoài thời gian.
Cùng với thời gian, tôi biết cô bạn đi đến nơi nào, tôi biết tại sao tôi không gặp lại cô nữa, và tôi biết cách để điều ấy yên lặng trong trái tim tôi.

My 360

Entry for October 03, 2007

October 3rd, 2007

Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách.
Anh:”Vạnlý trường thành …xa mãi bến bờ em “
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
Chuyện của một người … Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.

My 360

Những hương vị cocktail

October 3rd, 2007

Những hương vị cocktail (1)

Tặng Mũn, cho những yêu thương vơi đầy.


Kỳ 1: Chiếc vé

Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm,

thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ xa xăm

(tuỳ bút MN)

Tháng 7

Cửa sổ lớn được mở ra để đón những cơn gió đầu tiên của tháng bảy. Đường ẩm ướt và lắng. Cảm thấy vị ngọt ngọt ở đầu lưỡi. Đến ngón tay cũng dịu lại. Chiều đang đẹp, rồi mưa ào cái. Đứa bạn la lên những tiếng oai oái, đưa tay lên che vội. Vẫn để ga đều đều, mưa tháng bảy dịu mà, ai ghét thì nói nó lai rai rả rích, ai thích thì sẽ yêu cái chầm chậm mà nó mang lại. Tháng bảy đẹp trên từng con đường, cứ gửi xe ở đâu là lá me rụng đầy vào yên đến đấy. Cây cỏ xanh mướt, lá lúc nào cũng trĩu nước. Dọc những con đường song song bất hủ Mai Hắc Đế, Triệu Việt Vương, thi thoảng một cơn gió tạt qua, ai lỡ đi dưới cây là hứng đủ nước còn đọng trên lá. Ngồi ở quán trà đá gần Nhà Thờ Lớn huyền thoại, nhìn những cơn mưa không bao giờ dừng đang chảy dọc khắp những mạch máu Hà Nội, thấy cuộc sống nhanh lên một tí, và chậm đi một tí. Đã đi trên đường là ai cũng tất bật, nhưng đã ngồi xuống đâu đó là chỉ muốn ấm chỗ, sống rất chậm. Ngồi đọc nốt cuốn sách “Nỗi ám ảnh” của Paulo Coelho - Muốn những ngày ra đường này dài thêm nữa, vì thấy yêu cả cái ám ảnh Hà Nội, rồi có thể cũng sẽ đi đấy, nhưng mà nhớ…

Tôi nhâm nhi vị ngọt ngọt lại đăng đắng của trà, xoay xoay cái cốc ở tay:

- Vậy bao giờ anh đi?

Đăng mỉm cười:

- Muời hai em ạ. Mọi việc xong hết rồi thì nhanh thôi.

- Anh đi em sẽ buồn lắm đấy.

- Đừng nhăn mặt như khỉ thế! Sao mà buồn?

- Bình thường chắc cũng chẳng có gì đâu, nhưng mà cứ ra đến cái chỗ này ngồi uống trà là em sẽ nhớ anh. Mà trời ạ đồ béo hâm sao chuyên môn có cái trò thoắt ẩn thoắt hiện vậy, khi anh về nước là em cứ nghĩ anh sẽ không đi nữa rồi…

Anh gạt những giọt nước lách tách trên bàn:

- Thì thế mà em.

- Anh là béo hâm – tôi nhắc lại cái tên riêng mà tôi dành cho anh.

- Đi xem tranh với béo hâm không?

- Cô ơi tính tiền cho bạn cháu!!

Gợi

Chúng tôi dành mấy ngày cuối cùng để đi mua sách, đi chọn vài đĩa phim thú vị, đi thu chung một bài hát của thật sến của Nguyễn Hoài Anh, và chủ yếu là lang thang trên phố. Vài ngày sau anh bay. Tôi trở lại với nhịp sống bình thường. Lũ bạn tôi biết anh cả - gặp suốt trong những cuộc vui mà. Chúng nó coi Đăng như anh trai. Còn tôi? Mặc dù chẳng thể nào định nghĩa được cái thứ tình cảm ấy là gì, nhưng chúng tôi đã chơi với nhau đến tám năm, trước khi anh đi Mỹ, đến khi anh đi rồi về, ở lại chơi một thời gian đến cả ba trăm sáu mươi nhăm ngày và rồi bây giờ lại đi Sing. Cái con người tưng tửng long rong.

Chiều thứ hai, cả hội tụ họp ở quán chè Bobochacha đoạn Cửa Bắc, ngồi tán phét về mấy thứ linh tinh. Biết anh Đăng đi, bọn nó được thể trêu tôi nức nở:

- Là lá la, thế là bạn Linh lại buồn tình!

- Còn hơn mày không có tình để buồn, ờ…

- Sao không ra tiễn chàng rồi gây bạo động ở sân bay bằng hoa hồng và bóng bay để giữ chân chàng ở lại, hehe.

- Giữ chân chàng để tao làm chân gà nướng chắc.

Con Vân vỗ đùi:

- Nhắc mới nhớ, ra Trịnh Hoài Đức ăn chân gà nướng đê!

- Đê cái con mê. Đến giờ ăn cơm đến nơi rồi ăn uống gì. Mới lại tối nay đằng nào bọn mày cũng qua nhà tao dịch mà. Làm xong rồi đi ăn.

Tôi đối đáp đâu ra đây, kéo chúng nó ra khỏi chủ đề vô bổ bằng cách nói về đĩa mới ra của Hà Trần. Chúng tôi chọn công việc làm thêm của hè là dịch sách cho công ty truyền thông Nhã Nam, lương không phải là cao lắm nhưng được cái thoải mái. Chúng tôi được giao một quyển gốc và chỉ việc dịch. Làm việc ở đâu cũng được bao giờ xong cũng mặc bao nhiêu người làm cũng không quan tâm, chỉ cần đến khi chúng tôi giao bản thảo và được duyệt thì sẽ có xiền. Chúng tôi đã dịch xong hai quyển ngắn, vừa bắt tay vào dịch một cuốn dài ngoằng của Mark Haddon, ước chừng sẽ mất cả tháng. Cũng là một cách vừa ôn luyện lại tiếng Anh vừa tụ tập một cách hợp pháp với lũ quỷ cái.

Ngân

Chúng tôi thân thiết một cách vô lý ngay từ đầu cấp ba, mặc dù trong số cả hội thì chỉ có Khánh Lam và Khánh Giang là biết nhau. Chúng nó biết nhau đến mười bảy năm rồi ý vì chúng nó là…chị em sinh đôi mà, đây là một cặp khá buồn cười. Còn lại thì toàn những đứa giời ơi đất hỡi rách đất chui lên, mỗi đứa một tính nhưng lạ là chơi cái hợp ngay. Con Vy, con Vân, em Nga (em này học sớm, kém tuổi nên thường gọi tất cả là chị), và con Ngân. Trong cả nhóm thì Ngân là thân nhất với tôi, vì nhà hai đứa cách nhau có ba mươi bước chân (nếu chân bạn không dài 1m12 như Thanh Hằng). Tôi với nó làm hàng xóm đã cả chục năm, nhưng chẳng bao giờ để ý cho đến khi có những sự tình cờ nhất định, học cùng lớp chẳng hạn.

Sau khi Đăng đi, tôi lãng đãng một đợt dài, đến mức có hôm đẹp trời Ngân sang nhà tôi rủ lên Tô Tịch ăn hoa quả dầm, hôm đấy là hai tháng từ ngày anh đi. Chúng tôi phóng xe máy với tốc độ xe đạp và buôn bán những chuyện trên trời dưới đất. Loanh quanh lại về anh.

- Buồn không? – Ngân hỏi.

- Không.

- Thôi đừng chối.

- Tao không chối.

- Mày chỉ nói dối.

- Tao không nói dối.

- Thế vui không?

- Không.

- Ờ đấy, không buồn không vui là thành cục đá rồi.

- Mày cám hấp thế. Thế mày đang buồn hay đang vui?

- Tao đang vui lắm vì sáng nay tao bước lên bàn cân thấy mình giảm ba lạng.

Nó dừng đèn vàng ở đoạn Hồ Gươm. Quay lại nhìn tôi.

- Này, sao mày không sang chơi với Đăng?

- Muốn là được sao.

- Trước hết phải muốn đã.

- Mày có câu trả lời rồi đấy.

- Thế mày đi thi hoa hậu người ta hỏi mày là “Nếu em được làm hoa hậu hoàn vũ, em có vui không?” thì mày trả lời là “Giám khảo có câu trả lời rồi đấy” à?

- Không tao trả lời là “Thế giám khảo có vui không?”

- Đại khái là mày muốn chứ gì?

- Đại khái là sao tự dưng mày lại hỏi câu đấy?

- Tao là người hỏi trước mà.

- Nhất định tao là người trả lời sau rồi.

- Vì tao là bạn mày và tao quan tâm đến tâm tư tình cảm tuổi dậy thì của bạn tao.

- Đến Tô Tịch rồi kìa, gửi xe vào ăn chè đi. Tao đói quá.

Ngân cáu kỉnh:

- Đồ ăn gian!

- Không, tao ăn chè! – tôi huỵch lại.

Ngân đá lông nheo một cái với anh trông xe rồi ngồi xuống hì hục ăn liên tục dăm ba cốc chè với tôi trong một buổi chiều trời ngày càng xanh lên, nó là cái dạng cứ có ăn uống là quên hết thảy mọi việc. Tôi vừa bắt đầu nghi ngờ việc sáng nay nó giảm hai lạng vừa ngắm dân tình lượn qua lại. Không khí quanh Hồ có sức quyến rũ đặc biệt, chẳng ngoa người ta gọi Hồ Gươm là trái tim của Hà Nội, cũng phải thôi vì đi xuống qua vòi phun nước một tí thì có hàng cháo tim ngon nổi tiếng. Tôi vừa ngồi nghĩ nhảm và gọi cốc chè hoa quả thứ ba. Nhất định tối nay tôi tăng ba lạng mất.

Thực lòng tôi nhớ Đăng quá.

Tôi

Tôi là Thuỵ Linh. Tên tục là Linh Milo. Tôi học hành làng nhàng, chỉ khá các môn đậm chất… thể lực, có lẽ vì tôi thuộc dạng người ưa vận động. Các môn tự nhiên tôi tự học là chính tự suy diễn là chủ yếu, các môn xã hội thì không có gì đáng kể, vì cũng như bạn bè “đồng trang lứa”, tôi quay một cách chuyên nghiệp và có bài bản. Không phải tôi không thể học hay tôi ưa gian dối, chỉ vì tôi là người thức thời – khi mà tất cả vượt đèn đỏ mà bạn cứ nhất quyết đòi dừng lại thì nhất định bạn sẽ bị xe đằng sau tông thẳng vào – chuyện đó không hay ho gì cho lắm. Tôi thuộc tuýp con gái nhìn được, ít nhất là tự tôi nghĩ thế, biết ăn mặc, cẩn thận và có duyên, nhưng hơi lười biếng – tôi còn trẻ, mà tuổi trẻ thì thường tự cho phép mình lười biếng.

Mẹ tôi đặc biệt là một người sâu sắc nhiều hơn nghiêm khắc, cũng có lẽ vì mẹ tôi quý và hiểu tôi hơn là thằng em nghịch như cướp biển của tôi, nó mang một cái tên không giống với tính cách của nó tí nào: Bảo Khuê. Không hiểu khi mẹ tôi đặt tên cho nó thì tôi có phản đối không nhưng bây giờ thì tôi nghĩ cái tên đẹp như thế phải cho tôi mới đúng, vì nó tựa như tên con gái. Thằng bé kiểu dạng sản phẩm đóng lỗi của God’s Production, nó không bao giờ ở nhà quá được một tiếng, không kể khi ngủ. Bố tôi thì cười bảo là kệ nó, cứ để Khuê lượn đi vì suy cho cùng thì nếu nó làm đổ vỡ bát đĩa hoặc đốt cháy dăm ba thứ của nhà người khác, thì vẫn tốt hơn là nó làm điều ấy ở nhà. Thế mà khi tôi xin đi chơi thì sao mà khó thế, sau khi đã học võ đến tận ba năm và đã đôi ba lần ngỏ ý muốn thử đấu với bố. Bố từ chối khéo vì chắc bố biết không địch lại được cô tiểu thư Akido.

Lòng tốt

Trời dường như đang có cơn giông, tôi phi vội về nhà sau khi ra Tràng Tiền và nhặt vài ba cuốn sách, đáng kể nhất có lẽ là Gió tự thời khuất mặt của Lê Minh Hà - nữ tác giả yêu thích của tôi, thêm một quyển mua vì trí tò mò: Tớ là Dâu của Joseph Ruelle, ngôi sao blog. Về đến nhà đã thấy con Ngân đứng đuổi ruồi ngơ ngẩn ngắm zai ngay cửa nhà tôi, nhà tôi ngay đầu đường có đèn đỏ đứng đây tha hồ liếc mắt với các anh đẹp trai dừng xe. Tôi phanh lại, đá chân chống:

- Gì thế mày?

- À, mày đây rồi, cất xe đi rồi lên gác tao bảo cái này hay lắm.

- Gì thế?

- Thế mày có cất xe đi không nào?

- Gì thế? – tôi vẫn kiên nhẫn.

- Có cái này cho mày.

Vừa nói nó vừa rút từ đằng sau ra một cái gì đó. Tôi cầm lấy. Một cái vé. Điểm đến là Singapore, thời gian là 2 tuần nữa. Tí thì tôi đổ xe. Tôi lẩm bẩm:

- Chuyện quái gì thế, được, chờ tao cất xe, lên phòng tao trước đi.

Vài phút sau. Chúng tôi ngồi trên phòng, mở cửa sổ, mưa thật, mát rượi cả không khí. Tôi nhún vai:

- Sao lại có cái vụ này?

- Hì, coi như bọn tao tặng mày cái vé này, để sang Sing chơi với anh Đăng.

- Sao mày lại làm thế?

- Không phải tao mà là cả bọn. Tao nghĩ đấy là một ý kiến hay. Mày vật vật thế này không tốt cho não lắm.

- Tiền ở đâu thế?

- Thông báo với mày là quyển The curios của Mark Haddon đã được bọn tao dịch xong. Quá nhanh phải không? Bọn tao trích một phần tiền ra mua vé này. Vì thế mày không phải áy náy mà hãy cầm lấy nó đi.

- Trời ạ, mày làm như đùa vậy! Sao bố mẹ tao cho đi được.

- Chuyện các cụ để tao giải quyết. Nhân thể, năm sau tao định thi Luật.

- Thế còn việc dịch sách ở đây?

- Bọn tao sẽ làm bù phần của mày.

- Tao…

- Sang đi! Sao phải xoắn!

- Hic, tao biết cảm ơn chúng mày thế nào bây giờ.

- Bằng cách hãy làm cho tốt phần còn lại. Đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho chuẩn vào!

Khó mà nói cho các bạn hiểu được cảm giác của tôi, cứ như là vừa trúng số độc đắc tình bạn vậy. Cái lũ bạn thật điên, nhưng điên một cách rất đáng yêu. Tôi nhấc máy lên gọi cho từng đứa trong hội, năm trong số sáu nàng trả lời rằng lòng tốt được làm nên không phải để nhận lời cảm ơn. Còn con Vy nói rằng nó đang xem Tôn Ngộ Không và đừng làm phiền, có gì tối gọi cảm ơn. Con quỷ!

Và tôi cầm cái vé máy bay trên tay, xoay ngang xoay dọc. Hai tuần nữa tôi sẽ gặp lại anh ư? Trời ạ. Phát hâm lên mất. Mà có khi, đôi lúc, phải hâm lên mới được!

Hoàng hôn đầy gió. Những hạt nước mưa li ti li ti trên ô cửa sổ báo hiệu một cơn mưa sẽ lâu. Tôi bật đĩa nhạc của Nirvana, và hít một hơi dài, sẵn sàng đón nhận những gì chờ đợi trong hai tuần tới!

Và…

Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài…Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi.

(to be continued..)

My 360

Hà Nội chờ - Minh Nhật

September 29th, 2007

vHà Nội chờ
1. Chủ nhật dài. Ngồi quán và thấy mình thối rữa ra được đến một nửa khi chỉ lang thang blog và blog, máy Huy rung nhẹ lên, mắt vẫn nhìn chăm chú vào máy, giật mình bởi cái ngữ điệu nhí nhảnh và vui tươi quen thuộc, cả tỉ năm chẳng nghe:
“Này Huy, có người muốn được đến đón!”.
Thế là xách xe và đứng lên. Ôi nhớ quá cái giọng này!
Hà Nội đang mùa đẹp, lãng mạn lắm, phố đi để mà điên mất nếu không có người để liếc qua gương xe. Phương ngôi đấy rồi, Huy không cười nổi vì vui quá, cũng không nói được gì.
- Huy! Nói gì đi chứ, ai dạy lái xe tập trung thế hả, nói đi, lạng lách đi, đâm vào em nào còn làm quen được! - Phương vẫn cái dọng đấy, như một con chim chích chòe le te, Huy mỉm cười. Đường Phan Đình Phùng ngập lắng. Những cái lá to to đã rơi hết trước khi Phương về, hình như là mùa thì không đợi ai cả.
- Bạn Hiền, ba năm rồi đấy!
2. Không chung lớp, chả cùng trường, Huy và Phương chỉ là dạng “bạn xã hội”! Tức là quen nhau trên đường tung tẩy, thế thôi! Thế mà thân ghê gớm, chở nhau đi học từ cái thời còn gò lưng trên xe đạp, toàn là Huy phóng qua nhà Phương, chào mẹ Phương khi bác đóng cửa cho cô con gái rượu dắt xe ra, rôi đi được một đoạn là Phương vứt bớt xe vào hàng gửi quen, lại tót lên xe cho Huy chở đến trường. Đến giờ Huy lại đến đón. Bạn bè trêu mặc kệ! Cứ làm cái gì mình muốn. Cũng tí nữa thì ẩm ương với nhau đấy, nhưng thân nhau quá đành ra ai biết phận người ấy, đứa nào cũng sợ abc abc thì có mà mất đứa bạn yêu, thế là thôi.
Phương thích vẽ, cặp có thể không mang sách vở nhưng màu vẽ thì ngập tràn, cứ rảnh ra là tay chân phải khua loạn trên giấy. Huy chỉ thích… thưởng thức nghệ thuật! Phương ưa ngồi quán và vẽ phố, vẽ lá, vẽ cái đang tươi lên ngoài cửa sổ. Hai đứa lên quán để mà chả làm gì, Phương tẩn mẩn với chì và tẩy xóa, Huy thì ngồi ngắm, mãi cũng quen rồi. Thi thoảng Phương vẽ Huy để rồi hai đứa cười nghiêng ngả khi Phương chuyển thành tranh biếm họa khi cái mũi của Huy cứ to vật và răng thì nham nhở.
Những ngày tháng không vết cắt.
3. La Place một chiều đẹp. Huy lại ngồi ngắm Phương, nó thường ít nói khi có quá nhiều điều muốn nói. “Phương đi mãi mà không khác đi chút nào” “Gì cơ, tóc xoăn lên và mắt phải đổi màu ư?” - Phương cười phá, cái không gian quanh Phương không bao giờ yên tĩnh cả, cả một người không biết xen vào không khí bằng những hơi thở không đều.
Huy không nói gì nữa, nó nheo mắt. Những tưởng phải giận nhau lắm khi đi như thế, ờ mà đúng là giận thật, chỉ có điều khi Phương về và ngồi trước mắt nó, thì nỗi sợ hãi rằng mình không được sợ hãi, hình ảnh chờ mong và những khắc khoải không tên tan biến. Chả biết được Phương muốn làm gì, vì bạn nó thuộc mẫu người hứng khởi, tức là chợt lên là làm, chợt lên là thôi. Nhưng sống đẹp lắm. “Sao, thế ba năm ở bên đấy có gì để kể nào?”, “Thế ba năm ở nhà có gì để kể nào?” Câu nhại luyến láy vang vọng, Huy cười bằng mắt. “Ở nhà thì có gì mà kể chứ”. “Ngốc, ở nhà mới có nhiều cái để kể, đi là đi thôi, bây giờ thích ai rồi?”.”Thích Hà Nội!”. Huy trả lời rồi chợt mỉm cười vì cái sự rất bình yên của mình. Phương rạng rỡ: “Thế thì nó lại hoành thánh quá! À, hoành tráng quá!”.
Hai đứa ngồi nói truyện phiếm một lúc lâu rồi im lặng. Huy không thấy Phương rút giấy ra vẽ như thói quen nữa, nhưng nó im lặng. Đôi khi, người ta cần im lặng nếu muốn hỏi một điều gì đấy. Phương đứng lên và đi ra cửa sổ: “Này Huy, có bao giờ cuộc sống là câu truyện không có cốt, người ta cứ viết mà không hiểu mình đang viết gì không?”. Huy không trả lời, hình ảnh người bạn thân đứng bên cửa sổ làm nó lặng thinh, dường như Phương gầy đi, nắng hắt vào mới thấy bóng Phương gầy đi.
4. Giữa khi cuộc sống có vẻ bình lặng, thì nó lại thường sảy ra nhiều điều ngược lại để chứng tỏ cái sự bình lặng ấy là đè lén một chiều sâu đổ vỡ. Bố mẹ Phương ly dị nhanh chóng, thâm chí không qua cả giai đoạn ly thân. Con chim chích chòe tưng bừng chợt nhận ra cái mờ ảo nó thấy qua những khung cửa kính ướt mưa mà mình thương vẽ, lại chẳng phải là cái thực bên ngoại ấy. Phương đi du học nhanh chóng, không phải để lẩn khuất nỗi buồn mà để không nhìn lại phía sau khi người ta còn quá yếu. Phương đi không báo cho ai, cả Huy. Huy giận điên lên mấy tuần. Đến khi nhận được mail của Phương nói rằng nó đã ở Đức và theo học một trường về thiết kế thời trang. Huy ngỡ ngàng nhận thấy rằng cái ranh giới của hai đứa đã nhạt đi nhiều, Phương nói nó cần thời gian bình tâm sau những biến cố thường thấy. Giọng nó bình thản, nhưng vẫn thường vậy, bình thản cũng là để đóng gói một thứ nước không xuất khẩu được, nước mắt. Số di động của Phương ở Đức nhanh chóng không liên lạc được và địa chỉ cũng đã thay đổi. Phương đổi hòm mail và xóa dấu vết như một nhân vật chính phim điệp viên. Huy hiểu bạn, ở một mức nào đấy, hai đứa thân đến mức không thể làm gì cho nhau ngoài việc nghĩ về nhau. Huy không chờ, nó biết cách làm cho cuộc sống của mình tốt hơn bằng cách đổ cảm xúc vào từng ngày như đưa đồ vật lạ vào ngăn kéo., Huy không chờ Phương, vì nó biết Phương là một cái gì đấy nên là như thế. Phương muốn đi mà, người ta nên làm những việc người ta muốn, cái gì không cố được thì đừng có cố. Nhưng nói chung, theo một nghĩa nào đấy, Huy cũng lại chờ chờ.
5. Bây giờ thì Phương đã về nước, và có lẽ, trở lại là Phương, thậm chí mạnh mẽ hơn và bình thản hơn, sau vài ngày Hà Nội thì Huy nhận ra điều ấy. Nó cũng nhận ra cái vẻ lanh chanh mà hôm đâu Huy thấy ở Phương không được lâu, nó biết Phương cố làm như thế để Huy không suy nghĩ, không lăn tăn. Hai đứa gặp nhau đều, Phương không làm gì sau khi về nước ngoài việc long rong phố lang thang quán, nó nói với Huy có thể sẽ đi đâu đó làm, không biết là đâu, nhưng không phải Hà NỘi. Phương bây giờ là chân đi rồi, đất này không giữ được nó nữa. Huy mỉm cười khi Phương nói thế, nó bảo Phương Hà Nội chẳng bào giờ giữ gì, mà những gì thuộc về Hà Nội thì vẫn thuộc về Hà Nội thôi. Phương có đi đâu, ,Phương vẫn là một phần của nơi này. Phương bỏa Huy bị bệnh… kinh điển à, nó ra những câu… có chiều sau như thế, ai mà hiểu được! Ừ, đúng là ai mà hiểu được.
6. Phương ở Hà Nội vài tháng, không ai đếm ngày cả mà hình như ngày tự đếm, Phương về vào một lúc Hà Nội chuyển mùa, và cũng đi vào lúc Hà Nội chuyển mùa. Cuộc sống có những cách tính thời gian thật bình dị. Ngày trước cuối, hai đứa lại lên quán. Phố cổ một trưa đông khách, tầng bống thì toàn gió là gió, cảm giác mình ngồi thật bồng bềnh, Phương bảo thế và cứ nhìn mãi về phía Hồ. Phương sẽ đi Venice, cũng lại là một thành phố tình yêu, một thành phố được đồn đại bởi vẻ chớp nhoáng của cảm xúc trên tất cả những phố luôn lát gạch và sông thì cứ chảy bình yên quanh những con cầu nhỏ. Phương ngồi nói mãi về Venice với niềm đam mê thích thú. Mãi khi chiều tắt nắng, quán bắt đầu bớt khách rồi, Huy khuấy cốc cafe lanh canh, hỏi:
- Này, Phương có còn vẽ không?
Câu hỏi như rơi tõm xuống khoảng không gian rộng lớn trước mặt, nước từ hồ bốc lên lạnh đến tê người. Phương lục cặp và nôi ra một bức ảnh. Trong ảnh là một căn phòng, chỉ nhìn thôi Huy cũng biết đây là phòng Phương. Có lẽ ở Đứck, những người cô độc bao giờ cũng thích gương, Phương từng bảo thế. Trong phòng treo rất nhiều tranh, chỉ vẽ đúng một thứ: một con chim đậu trên cành cây.
Chích chòe đấy! Phương cười. Những bức vẽ cuối cùng là vẽ chích chòe, tại Huy hay bảo phương giống chích chòe le te mà, thích cái tên ấy lắm! Huy không nói gì, nó hiểu Phương. Đường Hà Nội mùa này ngát quá, thấy cái gì cũng êm và cái gì cũng tinh tươm, lại chuẩn bị thay lá trên tất cả những chồi xuân kia, đường Hồ chìm dần trong màu sắc mới. Huy quay sang Phương, lần đâu tiên chàm vào tay Phương:
- Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có những điều thì chẳng bao giờ mất. Mối lúc Hà Nội chuyển mùa chắc chắn có một người nhớ Phương. Và nếu Phương đã biết chắc chắn có một người luôn chờ Phương ở Hà Nội, thì một ngày mệt mỏi, Chích Chòe hãy trở về đây.
Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hàng cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được.
“Này Phương, Phương có thể viết cho mình một cuộc sống không có cốt nhưng hãy có kết”
Chắc chắn đến một ngày, Chích chòe sẽ trờ về
Hà Nội hiền. Tháng 12. Minh Nhật

My 360

Ubuntu

September 29th, 2007

Hiện tại, việc sử dụng phần mềm không bản quyển đang diển ra rất phổ biến trên thế giới. Nhưng sẽ đến một lúc chúng ta không thể sử dụng được nữa. Khi đó, có hai lựa chọn, một là bỏ $ ra mua phần mềm (có thể đắt bằng mấy lần tiền mua máy) hoặc dùng phần mềm nguồn mở. Trong đó thì cách thứ 2 có vẻ khả thi hơn ở Việt Nam.

Bài viết này tôi giới thiệu một số chức năng của hệ điều hành nguồn mở miễn phí Ubuntu đang được rất nhiều nước trên thế giới sử dụng.

1. Màn hình khởi động của Ubuntu, khởi động khá nhanh.

2. Desktop của Ubuntu khi đã khởi động xong. Có đầy đủ các phần mềm cần thiết (Nghe nhạc, văn phòng, web…)

6. Đặc biết nếu thích, bạn cũng có thể chạy cả ứng dụng của Windows trên Linux

10. Tiếng việt có dấu được sử lí rất tốt trên Ubuntu.

Bài viết này được viết trên máy ảo nên các hiệu ứng đồ họa đẹp mắt của Ubuntu không thể hiển thị được (Có thể ngang với Vista hoặc thậm chí là hơn) Nếu có điều kiện tôi sẽ test trên máy thật và post lên vào một ngày gần nhất. Thanks.

My 360